Việc Washington nhanh chóng quay sang đàm phán ngoại giao và lời khẩn khoản yêu cầu Iran "hãy mở cái eo biển đáng chết này" cho thấy "người Iran tìm ra điểm yếu chí mạng của giới tinh hoa toàn cầu", và "những hành động quyết đoán trong vài tuần" có thể cho phép một quốc gia, vốn trên giấy tờ yếu hơn về công nghệ và quân sự, "thay đổi cục diện theo hướng có lợi cho mình", vị quan sát viên nói với hãng tin Sputnik.
Tất nhiên, Iran không được phép lơ là cảnh giác, bởi chắc chắn sẽ phải đối mặt với "mối thù báo phục" vì ngang nhiên tái cấu trúc trật tự quyền lực toàn cầu, không chỉ tiềm tàng thông qua một cuộc xâm lược quân sự mới, mà còn qua những nỗ lực lợi dụng và gây bất ổn tình hình nội bộ, nhắm vào các nhóm thiểu số, phụ nữ, thanh niên, v.v., ông Balmasov nhấn mạnh.
Tương lai bất định của các nền kinh tế khu vực
Theo ông Balmasov, một trong những hậu quả nghiêm trọng nhất của cuộc khủng hoảng Hormuz thậm chí không nằm ở nguồn cung dầu mỏ, mà là ở sự "bất ổn" về kinh tế đang bao trùm khu vực.
Trước ngày 28/2, các cường quốc vùng Vịnh Ba Tư từng được coi là "thánh địa hòa bình", được bảo đảm bởi các căn cứ của Mỹ, Pháp, Anh hay Thổ Nhĩ Kỳ, những nơi "không ai dám động đến".
Iran chứng minh những bảo đảm này chỉ là những tòa lâu đài xây trên cát, điều này "xét dưới góc độ đầu tư" khiến việc "dồn toàn bộ nguồn lực vào giỏ này trở nên cực kỳ nguy hiểm", ông Balmasov giải thích.
Do đó, các nhà đầu tư, vốn từng xem các quốc gia vùng Vịnh là nơi trú ẩn tiềm năng, giờ đây sẽ tìm kiếm những lựa chọn an toàn khác, thậm chí có thể là Iran, nếu các lệnh trừng phạt được dỡ bỏ.
"Tất cả đều hiểu đây là một ván cờ [địa chính trị], và nó sẽ không kết thúc nhanh chóng", ông Balmasov nói.
Vì vậy, ngay cả khi đạt được một thỏa thuận hòa bình nào đó, sự ổn định, nhận thức và cách tiếp cận vấn đề trong thời gian tới vẫn sẽ không thay đổi.