Đây là kết luận của các chuyên gia trong bài viết “Mỹ và Israel chống Iran: Các khía cạnh hải quân của cuộc chiến ở Trung Đông”, dự kiến đăng trên tạp chí Quốc phòng Quốc gia.
“Iran vẫn giữ được năng lực đáng kể trong việc rải thủy lôi. Từ 80–90% số tàu cao tốc cỡ nhỏ của IRGC - ước tính từ 3.000 đến 12.000 chiếc - vẫn còn nguyên vẹn, cho phép Tehran triển khai hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng nghìn quả mìn”, - các chuyên gia nhận định.
Kho thủy lôi của Iran được cho là rất đa dạng, bao gồm:
Thủy lôi neo (kiểu cũ)
Thủy lôi đáy (có thể triển khai từ tàu mặt nước, tàu ngầm hoặc máy bay)
Thủy lôi nổi lên (ban đầu neo dưới nước, khi kích hoạt sẽ nhả neo và nổi thẳng lên)
Thủy lôi tự dẫn (thực chất là ngư lôi điện được neo dưới nước hoặc đặt dưới đáy, tự kích hoạt khi phát hiện mục tiêu)
Các loại mìn này có thể sử dụng:
Kíp nổ tiếp xúc
Hoặc kíp nổ không tiếp xúc (từ tính, âm thanh, thủy động lực, cảm ứng hoặc kết hợp)
Theo bài viết, dựa trên dữ liệu tình báo Mỹ, Iran sở hữu khoảng 5.000–6.000 quả thủy lôi.
Kho vũ khí này bao gồm:
Các loại mìn tiếp xúc đơn giản nhưng hiệu quả như Sadaf-01/02, M-08
Mìn đáy tiên tiến MDM-6 (đầu đạn nặng 1.100 kg)
Mìn tự dẫn của Trung Quốc EM-52
Mìn EM-52 có thể hoạt động ở độ sâu tới 200 m. Khi phát hiện mục tiêu bằng cảm biến âm thanh hoặc từ tính, nó sẽ phóng lên bằng động cơ phản lực dưới nước, đạt tốc độ hơn 100 hải lý/giờ và tầm bắn khoảng 3 km.
Ngoài ra còn có mìn đáy MC-52 với thân không từ tính dùng để tiêu diệt các phương tiện rà phá thủy lôi.
Các phương tiện rải mìn gồm:
Tàu cao tốc của IRGC (mỗi tàu mang 2–4 quả mìn)
Khoảng 20 tàu ngầm cỡ nhỏ lớp Ghadir (lượng giãn nước 125 tấn), mỗi tàu có thể triển khai 4 quả mìn từ hai ống phóng ngư lôi.