Trong bức thư này, hiện ra trước mắt chúng ta là một con người ý thức rõ rệt về mạo hiểm rủi ro, nhưng đồng thời vẫn giữ được tâm thế bình tĩnh và sự tập trung nội tại. Gagarin viết về kết cục có thể xảy ra, mong vợ đừng quá đau buồn nếu điều tồi tệ nhất đến, và hãy tiếp tục sống, nuôi dạy các con gái trở thành những con người với phẩm giá xứng đáng.
Sức mạnh đặc biệt của lá thư hàm chứa ở sự giản dị. Gagarin không nói gì về chiến công, mà ông nói về cuộc sống: về tình yêu, về tương lai của các con, về tầm quan trọng của việc giữ gìn phẩm giá con người trong bất kỳ hoàn cảnh.
Đáng chú ý là lá thư này không được chuyển ngay cho người nhận. Bà Valentina Ivanovna Gagarina chỉ được đọc nó nhiều năm sau cái chết bi thảm của phi hành gia vào năm 1968. Chính lúc đó, những dòng chữ này đã vang lên một cách đặc biệt nhói lòng, biến một lời từ biệt từ quá khứ xa xôi trở thành hiện thực.