https://kevesko.vn/20260908/nam-1975-philippines-giau-gap-4-lan-nay-gdpnguoi-viet-nam-cao-gap-12-lan-44057803.html
Năm 1975 Philippines giàu gấp 4 lần, nay GDP/người Việt Nam cao gấp 1,2 lần
Năm 1975 Philippines giàu gấp 4 lần, nay GDP/người Việt Nam cao gấp 1,2 lần
Sputnik Việt Nam
Năm 1975, GNI bình quân đầu người của Philippines cao gấp khoảng 4 lần Việt Nam. Gần nửa thế kỷ sau, Việt Nam đã vượt Philippines ở một số chỉ tiêu thu nhập... 08.09.2026, Sputnik Việt Nam
2026-09-08T23:14+0700
2026-09-08T23:14+0700
2026-09-09T14:04+0700
việt nam
kinh tế
philippines
fdi
thông tin
đông nam á
châu á
https://cdn.img.kevesko.vn/img/07ea/09/08/44058196_0:0:3640:2048_1920x0_80_0_0_3a49807a6239264ffa54cf18226cb111.jpg
Gần 50 năm sau cán cân đảo chiềuNăm 1975, khi Việt Nam vừa thống nhất sau nhiều thập niên chiến tranh, tổng thu nhập quốc dân (GNI) bình quân đầu người chỉ khoảng 100 USD. Cùng thời điểm, Philippines đạt khoảng 400 USD, cao gấp 4 lần Việt Nam và được xem là một trong những nền kinh tế sáng giá của Đông Nam Á.Gần nửa thế kỷ sau, khoảng cách giữa hai nước đã thay đổi đáng kể. Theo số liệu được dẫn trong bài, năm 2024, GNI bình quân đầu người của Việt Nam đạt khoảng 4.490 USD, nhỉnh hơn mức 4.470 USD của Philippines. Đến năm 2025, xét theo GDP bình quân đầu người, Việt Nam đạt khoảng 5.066 USD, trong khi Philippines ở mức 4.171 USD. Chênh lệch gần 900 USD, tương đương khoảng 21,5%.Nếu tính GDP bình quân đầu người theo sức mua tương đương (PPP), khoảng cách lớn hơn. Số liệu World Bank được dẫn cho thấy năm 2025, Việt Nam đạt khoảng 18.089 USD, so với 12.577 USD của Philippines. Mức chênh lệch khoảng 5.512 USD, tương đương gần 44%.Phân tích sự thay đổi vị thế giữa hai nền kinh tế, Giáo sư Cesar Polvorosa Jr., chuyên gia kinh tế và kinh doanh quốc tế người Philippines, cho rằng nguyên nhân nằm ở nhiều yếu tố, từ mô hình phát triển, chiến lược thu hút đầu tư nước ngoài đến quản trị, nhân khẩu học, giáo dục và quá trình cải cách.Một khác biệt nổi bật được ông chỉ ra là lựa chọn mô hình tăng trưởng. Việt Nam theo đuổi chiến lược sản xuất hướng tới xuất khẩu, trong khi nền kinh tế Philippines phụ thuộc nhiều hơn vào dịch vụ và kiều hối. Theo ông Polvorosa, riêng kết quả xuất khẩu đã thể hiện rõ sự khác biệt này.Kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam tương đương khoảng 105-107% GDP, trong khi tỷ lệ của Philippines ở mức 27-32%. Quá trình công nghiệp hóa của Việt Nam được hỗ trợ bởi dòng vốn lớn từ các tập đoàn đa quốc gia. Samsung là một trong những trường hợp nổi bật, góp phần đưa Việt Nam trở thành một trung tâm sản xuất điện tử quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu.Cùng với doanh nghiệp nước ngoài, một số doanh nghiệp Việt Nam cũng tìm cách mở rộng sang các lĩnh vực công nghệ cao hơn. VinFast đã xuất khẩu xe điện sang Mỹ và Canada. Philippines lựa chọn một con đường khác. Hai nguồn lực quan trọng của nền kinh tế là lực lượng lao động ở nước ngoài (OFW) và ngành gia công quy trình kinh doanh (BPO).Năm 2024, khoảng 2,2 triệu lao động Philippines ở nước ngoài gửi về nước 38,5 tỷ USD kiều hối. Ngành BPO mang về khoảng 38 tỷ USD từ xuất khẩu dịch vụ trong cùng năm và tăng lên 40 tỷ USD vào năm 2025. Những nguồn thu này hỗ trợ tiêu dùng và đóng góp đáng kể cho nền kinh tế. Tuy nhiên, theo phân tích của BusinessWorld, chúng không nhất thiết tạo ra mức độ phát triển công nghiệp sâu rộng hoặc nền tảng cho đa dạng hóa kinh tế giống như mô hình dựa trên sản xuất.FDI và môi trường đầu tư tạo khác biệtMột yếu tố khác được Giáo sư Polvorosa nhấn mạnh là khả năng duy trì dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài.Giai đoạn 2010-2023, Việt Nam thu hút khoảng 168 tỷ USD vốn FDI, cao hơn mức 107 tỷ USD của Philippines. Bước ngoặt của Việt Nam bắt đầu với công cuộc Đổi mới năm 1986, 11 năm sau thống nhất. Quá trình chuyển từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường từng bước tạo môi trường thuận lợi hơn cho đầu tư, phát triển công nghiệp, cải thiện cơ sở hạ tầng và thúc đẩy hội nhập kinh tế quốc tế.Trong khi đó, Philippines gặp những hạn chế liên quan đến hiệu quả quản lý, thủ tục hành chính và cơ sở hạ tầng. Nước này những năm gần đây đã thực hiện nhiều cải cách nhằm tự do hóa một số ngành và cải thiện năng lực cạnh tranh, song môi trường đầu tư vẫn còn những vấn đề cần giải quyết.Trong Chỉ số thuận lợi kinh doanh trước đây của World Bank, Philippines đứng thứ 95 trong 190 nền kinh tế, còn Việt Nam xếp thứ 70. Tại Báo cáo Sẵn sàng Kinh doanh năm 2024 của World Bank, Philippines đạt 48 điểm ở hạng mục Gia nhập doanh nghiệp, so với 65 điểm của Việt Nam. Chỉ tiêu này đánh giá mức độ thuận lợi trong quá trình đăng ký và thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn.Theo phân tích được dẫn, những cải cách của Việt Nam cũng hỗ trợ quá trình hội nhập ngày càng sâu vào chuỗi cung ứng toàn cầu, trong khi Philippines tiếp tục đứng trước yêu cầu đa dạng hóa cơ cấu kinh tế.Dù Việt Nam có lợi thế về sản xuất và thu hút FDI, Philippines sở hữu một lợi thế quan trọng khác là cơ cấu dân số.Năm 2024, độ tuổi trung vị của Philippines khoảng 25,7 tuổi, thấp hơn đáng kể mức 33,3 tuổi của Việt Nam. Lực lượng lao động trẻ có thể mang lại lợi thế trong nhiều thập niên nếu nền kinh tế tạo đủ việc làm và hệ thống giáo dục cung cấp được những kỹ năng cần thiết.Theo Giáo sư Polvorosa, chất lượng giáo dục hiện là một trong những trở ngại đối với khả năng khai thác lợi thế nhân khẩu học của Philippines. Học sinh nước này đạt kết quả về toán, khoa học và đọc hiểu trong PISA thấp hơn đáng kể mức trung bình OECD. Nếu đầu tư vào giáo dục nền tảng, kỹ năng số và giáo dục đại học không đủ mạnh, lợi thế về dân số trẻ có thể không chuyển hóa đầy đủ thành lợi thế kinh tế.Trong khi đó, Việt Nam đã đầu tư đáng kể vào nguồn nhân lực, trong đó có đào tạo giáo viên và giáo dục STEM. Học sinh Việt Nam cũng đạt kết quả tương đối tốt trong các đánh giá quốc tế. Tuy nhiên, AI và tự động hóa đang đặt ra thách thức mới cho cả hai mô hình phát triển.Đối với Việt Nam, tự động hóa và robot có thể tác động đến những ngành sản xuất sử dụng nhiều lao động. Với Philippines, AI có khả năng làm thay đổi BPO, một trong những ngành dịch vụ quan trọng của nền kinh tế. Vì vậy, lợi thế lao động chi phí thấp sẽ ngày càng khó đóng vai trò quyết định. Năng suất, trình độ kỹ năng, công nghệ và khả năng thích ứng sẽ trở thành những yếu tố quan trọng hơn.BusinessWorld cũng đề cập đến quản trị thông qua vấn đề kiểm soát lũ. Việt Nam và Philippines đều chịu rủi ro lớn từ bão, ngập lụt và biến đổi khí hậu. Tại Philippines, các cuộc điều tra đã đặt ra những vấn đề liên quan đến một số dự án chống ngập bị đội giá, kém chất lượng, chậm tiến độ hoặc không tồn tại.Việt Nam cũng đối mặt với tình trạng ngập lụt, đặc biệt tại Hà Nội và TPHCM. Theo ông Polvorosa, các cơ chế kiểm toán, giám sát của những tổ chức đa phương như World Bank, Asian Development Bank, cùng hoạt động rà soát dự án của Nhà nước, tạo thêm các tầng kiểm soát.Cuộc cạnh tranh tiếp theo nằm ở năng suất và công nghệTheo Giáo sư Polvorosa, sự vươn lên của Việt Nam so với Philippines không bắt nguồn từ một yếu tố duy nhất mà là kết quả của chiến lược công nghiệp, đầu tư cho giáo dục, khả năng thu hút FDI và hội nhập chuỗi cung ứng toàn cầu.Philippines vẫn sở hữu những lợi thế đáng kể, gồm dân số trẻ, ngành BPO phát triển và nguồn kiều hối lớn. Tuy nhiên, nước này đứng trước yêu cầu cải thiện giáo dục, thể chế, hiệu quả thực thi chính sách và giải quyết các vấn đề về quản trị, trong đó có những bất cập tại các dự án hạ tầng.Việt Nam cũng đối mặt với những thách thức riêng như nguy cơ mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình, quá trình già hóa dân số và tác động của AI, tự động hóa đối với sản xuất.Sau gần nửa thế kỷ, tương quan kinh tế giữa Việt Nam và Philippines đã thay đổi đáng kể. Tuy nhiên, theo giới chuyên gia, trong giai đoạn tiếp theo, khả năng duy trì đà phát triển của mỗi nước sẽ ngày càng phụ thuộc vào năng suất, chất lượng nguồn nhân lực, công nghệ, quản trị và khả năng thích ứng với những thay đổi của kinh tế toàn cầu.
https://kevesko.vn/20260904/tung-den-viet-nam-nam-1985-carl-thayer-noi-dieu-bat-ngo-ve-nen-kinh-te-da-vao-top-40-the-gioi-43968249.html
https://kevesko.vn/20260904/quy-mo-gdp-vuot-500-ty-usd-viet-nam-tien-sat-top-30-nen-kinh-te-lon-nhat-the-gioi-43948062.html
https://kevesko.vn/20260827/quy-mo-kinh-te-viet-nam-duoc-du-bao-dat-668-ty-usd-dung-34-the-gioi-43879595.html
https://kevesko.vn/20260610/5-thang-hon-248-ty-usd-fdi-vao-viet-nam-doi-chieu-42909676.html
philippines
đông nam á
Sputnik Việt Nam
moderator.vn@sputniknews.com
+74956456601
MIA „Rossiya Segodnya“
2026
Sputnik Việt Nam
moderator.vn@sputniknews.com
+74956456601
MIA „Rossiya Segodnya“
tin thời sự
vn_VN
Sputnik Việt Nam
moderator.vn@sputniknews.com
+74956456601
MIA „Rossiya Segodnya“
https://cdn.img.kevesko.vn/img/07ea/09/08/44058196_455:0:3186:2048_1920x0_80_0_0_261ae0b931f2b0ce590867a8dea4ff7d.jpgSputnik Việt Nam
moderator.vn@sputniknews.com
+74956456601
MIA „Rossiya Segodnya“
việt nam, kinh tế, philippines, fdi, thông tin, đông nam á, châu á
việt nam, kinh tế, philippines, fdi, thông tin, đông nam á, châu á
Gần 50 năm sau cán cân đảo chiều
Năm 1975, khi Việt Nam vừa thống nhất sau nhiều thập niên chiến tranh, tổng thu nhập quốc dân (GNI) bình quân đầu người chỉ khoảng 100 USD. Cùng thời điểm, Philippines đạt khoảng 400 USD, cao gấp 4 lần Việt Nam và được xem là một trong những nền kinh tế sáng giá của
Đông Nam Á.
Gần nửa thế kỷ sau, khoảng cách giữa hai nước đã thay đổi đáng kể. Theo số liệu được dẫn trong bài, năm 2024, GNI bình quân đầu người của Việt Nam đạt khoảng 4.490 USD, nhỉnh hơn mức 4.470 USD của Philippines. Đến năm 2025, xét theo GDP bình quân đầu người, Việt Nam đạt khoảng 5.066 USD, trong khi Philippines ở mức 4.171 USD. Chênh lệch gần 900 USD, tương đương khoảng 21,5%.
Nếu tính GDP bình quân đầu người theo sức mua tương đương (PPP), khoảng cách lớn hơn. Số liệu World Bank được dẫn cho thấy năm 2025, Việt Nam đạt khoảng 18.089 USD, so với 12.577 USD của Philippines. Mức chênh lệch khoảng 5.512 USD, tương đương gần 44%.
Phân tích sự thay đổi vị thế giữa hai nền kinh tế, Giáo sư Cesar Polvorosa Jr., chuyên gia kinh tế và kinh doanh quốc tế người Philippines, cho rằng nguyên nhân nằm ở nhiều yếu tố, từ mô hình phát triển, chiến lược thu hút đầu tư nước ngoài đến quản trị, nhân khẩu học, giáo dục và quá trình cải cách.
Một khác biệt nổi bật được ông chỉ ra là lựa chọn mô hình tăng trưởng. Việt Nam theo đuổi chiến lược sản xuất hướng tới xuất khẩu, trong khi nền kinh tế Philippines phụ thuộc nhiều hơn vào dịch vụ và kiều hối. Theo ông Polvorosa, riêng kết quả xuất khẩu đã thể hiện rõ sự khác biệt này.
Kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam tương đương khoảng 105-107% GDP, trong khi tỷ lệ của Philippines ở mức 27-32%. Quá trình công nghiệp hóa của Việt Nam được hỗ trợ bởi dòng vốn lớn từ các tập đoàn đa quốc gia. Samsung là một trong những trường hợp nổi bật, góp phần đưa Việt Nam trở thành một trung tâm sản xuất điện tử quan trọng trong chuỗi cung ứng toàn cầu.
Cùng với doanh nghiệp nước ngoài, một số doanh nghiệp Việt Nam cũng tìm cách mở rộng sang các lĩnh vực công nghệ cao hơn.
VinFast đã xuất khẩu xe điện sang Mỹ và Canada. Philippines lựa chọn một con đường khác. Hai nguồn lực quan trọng của nền kinh tế là lực lượng lao động ở nước ngoài (OFW) và ngành gia công quy trình kinh doanh (BPO).
Năm 2024, khoảng 2,2 triệu lao động Philippines ở nước ngoài gửi về nước 38,5 tỷ USD kiều hối. Ngành BPO mang về khoảng 38 tỷ USD từ xuất khẩu dịch vụ trong cùng năm và tăng lên 40 tỷ USD vào năm 2025. Những nguồn thu này hỗ trợ tiêu dùng và đóng góp đáng kể cho nền kinh tế. Tuy nhiên, theo phân tích của BusinessWorld, chúng không nhất thiết tạo ra mức độ phát triển công nghiệp sâu rộng hoặc nền tảng cho đa dạng hóa kinh tế giống như mô hình dựa trên sản xuất.
FDI và môi trường đầu tư tạo khác biệt
Một yếu tố khác được Giáo sư Polvorosa nhấn mạnh là khả năng duy trì dòng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài.
Giai đoạn 2010-2023, Việt Nam thu hút khoảng 168 tỷ USD vốn FDI, cao hơn mức 107 tỷ USD của Philippines. Bước ngoặt của Việt Nam bắt đầu với công cuộc Đổi mới năm 1986, 11 năm sau thống nhất. Quá trình chuyển từ nền kinh tế kế hoạch hóa tập trung sang nền kinh tế thị trường từng bước tạo môi trường thuận lợi hơn cho đầu tư, phát triển công nghiệp, cải thiện cơ sở hạ tầng và thúc đẩy hội nhập kinh tế quốc tế.
Trong khi đó, Philippines gặp những hạn chế liên quan đến hiệu quả quản lý, thủ tục hành chính và cơ sở hạ tầng. Nước này những năm gần đây đã thực hiện nhiều cải cách nhằm tự do hóa một số ngành và cải thiện năng lực cạnh tranh, song môi trường đầu tư vẫn còn những vấn đề cần giải quyết.
Trong Chỉ số thuận lợi kinh doanh trước đây của World Bank, Philippines đứng thứ 95 trong 190 nền kinh tế, còn Việt Nam xếp thứ 70. Tại Báo cáo Sẵn sàng Kinh doanh năm 2024 của World Bank, Philippines đạt 48 điểm ở hạng mục Gia nhập doanh nghiệp, so với 65 điểm của Việt Nam. Chỉ tiêu này đánh giá mức độ thuận lợi trong quá trình đăng ký và thành lập công ty trách nhiệm hữu hạn.
Theo phân tích được dẫn, những cải cách của Việt Nam cũng hỗ trợ quá trình hội nhập ngày càng sâu vào chuỗi cung ứng toàn cầu, trong khi Philippines tiếp tục đứng trước yêu cầu đa dạng hóa cơ cấu kinh tế.
Dù Việt Nam có lợi thế về sản xuất và thu hút FDI, Philippines sở hữu một lợi thế quan trọng khác là cơ cấu dân số.
Năm 2024, độ tuổi trung vị của Philippines khoảng 25,7 tuổi, thấp hơn đáng kể mức 33,3 tuổi của Việt Nam. Lực lượng lao động trẻ có thể mang lại lợi thế trong nhiều thập niên nếu nền kinh tế tạo đủ việc làm và hệ thống giáo dục cung cấp được những kỹ năng cần thiết.
Theo Giáo sư Polvorosa, chất lượng giáo dục hiện là một trong những trở ngại đối với khả năng khai thác lợi thế nhân khẩu học của
Philippines. Học sinh nước này đạt kết quả về toán, khoa học và đọc hiểu trong PISA thấp hơn đáng kể mức trung bình OECD. Nếu đầu tư vào giáo dục nền tảng, kỹ năng số và giáo dục đại học không đủ mạnh, lợi thế về dân số trẻ có thể không chuyển hóa đầy đủ thành lợi thế kinh tế.
Trong khi đó, Việt Nam đã đầu tư đáng kể vào nguồn nhân lực, trong đó có đào tạo giáo viên và giáo dục STEM. Học sinh Việt Nam cũng đạt kết quả tương đối tốt trong các đánh giá quốc tế. Tuy nhiên, AI và tự động hóa đang đặt ra thách thức mới cho cả hai mô hình phát triển.
Đối với Việt Nam, tự động hóa và robot có thể tác động đến những ngành sản xuất sử dụng nhiều lao động. Với Philippines, AI có khả năng làm thay đổi BPO, một trong những ngành dịch vụ quan trọng của nền kinh tế. Vì vậy, lợi thế lao động chi phí thấp sẽ ngày càng khó đóng vai trò quyết định. Năng suất, trình độ kỹ năng, công nghệ và khả năng thích ứng sẽ trở thành những yếu tố quan trọng hơn.
BusinessWorld cũng đề cập đến quản trị thông qua vấn đề kiểm soát lũ. Việt Nam và Philippines đều chịu rủi ro lớn từ bão, ngập lụt và biến đổi khí hậu. Tại Philippines, các cuộc điều tra đã đặt ra những vấn đề liên quan đến một số dự án chống ngập bị đội giá, kém chất lượng, chậm tiến độ hoặc không tồn tại.
Việt Nam cũng đối mặt với tình trạng ngập lụt, đặc biệt tại Hà Nội và TPHCM. Theo ông Polvorosa, các cơ chế kiểm toán, giám sát của những tổ chức đa phương như World Bank, Asian Development Bank, cùng hoạt động rà soát dự án của Nhà nước, tạo thêm các tầng kiểm soát.
Cuộc cạnh tranh tiếp theo nằm ở năng suất và công nghệ
Theo Giáo sư Polvorosa, sự vươn lên của Việt Nam so với Philippines không bắt nguồn từ một yếu tố duy nhất mà là kết quả của chiến lược công nghiệp, đầu tư cho giáo dục, khả năng thu hút FDI và hội nhập chuỗi cung ứng toàn cầu.
Philippines vẫn sở hữu những lợi thế đáng kể, gồm dân số trẻ, ngành BPO phát triển và nguồn kiều hối lớn. Tuy nhiên, nước này đứng trước yêu cầu cải thiện giáo dục, thể chế, hiệu quả thực thi chính sách và giải quyết các vấn đề về quản trị, trong đó có những bất cập tại các dự án hạ tầng.
Việt Nam cũng đối mặt với những thách thức riêng như nguy cơ mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình, quá trình già hóa dân số và tác động của
AI, tự động hóa đối với sản xuất.
Sau gần nửa thế kỷ, tương quan kinh tế giữa Việt Nam và Philippines đã thay đổi đáng kể. Tuy nhiên, theo giới chuyên gia, trong giai đoạn tiếp theo, khả năng duy trì đà phát triển của mỗi nước sẽ ngày càng phụ thuộc vào năng suất, chất lượng nguồn nhân lực, công nghệ, quản trị và khả năng thích ứng với những thay đổi của kinh tế toàn cầu.